Tả lại khung cảnh khu phố nơi mà em đang ở

Tả lại khung cảnh khu phố nơi mà em đang ở

Bài làm

Loading...

Hạnh phúc là gì? Hạnh phúc là từng khoảnh khắc trôi qua, mẹ cha luôn ở bên yêu thương, che chở. Hạnh phúc là được tự do, làm những điều mình thích. Hay hạnh phúc là được sống và ngẩng đầu dưới bầu trời trong xanh? Hạnh phúc với em đơn giản là mỗi sớm mai thức dậy, được nhìn ngắm khung cảnh phu phố nơi em đang ở. Khung cảnh ấy thật thân thương, gần gũi biết bao.

Nhớ ngày còn bé xíu, em theo bố mẹ rời vùng quê bình dị, êm đềm để đến với khu phố này, đầy bỡ ngỡ, không quen. Vậy mà hôm nay, từng cảnh vật trong khu phố lại in đậm trong tâm trí. Khu phố ấy nằm ở một góc nhỏ giữa lòng Hà Nội ồn ào, náo nhiệt. Đó là những dãy nhà mang trên mình nét cổ kính, rêu phong, dường như gợi nhắc về một Hà Nội xưa rất xưa. Không phải những tòa nhà chọc trời cao chót vót, cũng không phải những ngôi nhà cao tầng lộng lẫy. Những ngôi nhà xếp san sát bên nhau nơi đây, là những ngôi nhà cấp 4 đơn sơ, có gác xếp và những cây cầu thang cũ kĩ, giản dị vô cùng. Nhà sơn màu vàng ẩm, rêu xanh loáng thoáng sau những bức tường giống như những căn nhà trong cổ tích.

Xen kẽ giữa những ngôi nhà ấy là những quán xá khác nhau. Quán thì bán nước, quán bán hàng tạp hóa. Cũng có cả những quán cà phê nho nhỏ, nép mình giữa lòng khu phố. Hai bên con đường quanh khu phố, rợp bóng những cây hoa sữa xanh mát. Mỗi mùa hoa sữa nở, cả không gian ngập tràn trong hương hoa thoang thoảng, đặc trưng cho Hà Nội.

Ngày mới về trên khu phố thân yêu từ khi trời tờ mờ sáng. Tiếng xe buýt chạy sớm, xe taxi và tiếng rao bán hàng đã trở nên thân thuộc với người dân nơi đây khi bắt đầu ngày mới. Ánh điện bừng sáng lên từ cửa sổ những quán ăn, quán bún, quán phở. Gánh hàng rong dựa nhẹ trên vỉa hè, nào xôi xéo, xôi lạc, bánh giò, thơm nức mũi. Học sinh đi học buổi sáng thường ghé gánh hàng cụ già hay ngồi dưới gốc hoa sữa cổ thụ, mỗi đứa chọn một món rồi tung tăng đến trường. Giờ cao điểm, con đường nhỏ trong khu phố cũng đông đúc người xe, tiếng còi xe inh ỏi cả góc đường.

Những người sống tại khu phố đã quen thuộc, không phàn nàn, than thở, họ lặng lẽ làm công việc của chính mình. Rồi thời điểm ồn ào ấy qua đi, khu phố lại quay về trạng thái yên tĩnh thường ngày. Thỉnh thoảng, lắng tai nghe sẽ nghe thấy tiếng trò chuyện rất khẽ, tiếng mua hàng, và những âm thanh của thiên nhiên. Một ngày dài trôi qua, khu phố im lìm trong lòng Hà Nội. Ánh điện vẫn sáng, nhưng không ồn ào, huyên náo như những nơi xa kia. Tiếng xe vẫn đều đều lăn bánh và con người vẫn bình thản sinh sống. Khi thành phố chìm vào màn đêm, nơi này đã chìm vào giấc ngủ.

Mỗi mùa trôi qua, khu phố nơi em ở vẫn yên bình như thế, nhưng màu áo lại thay mới. Mùa xuân, sức sống cũng rục rịch trỗi dậy, khung cảnh nơi đây dường như tràn trề nhựa sống. Người qua kẻ lại cũng đông đúc, những gam màu rực rỡ bao phủ khắp mọi ngõ ngách. Mùa hạ, hoa sữa theo chân về trên phố vắng. Những cánh hoa trắng theo gió lìa cành, xoay tít trong nắng hạ và tiếng ve ngân. Mùa thu về mang theo cái se se lạnh, lá vàng rơi trải thảm cả con đường. Khung cảnh khu phố chợt toát lên vẻ đẹp nên thơ, mộng mơ vô cùng. Thu qua, đông đến, gió lạnh rít gào qua khe cửa, khu phố thu mình tránh băng giá mùa đông, yên tĩnh và êm ả lạ thường.

Con người nơi đây thanh lịch, hiền lành mà chăm chỉ. Trong cái vội vã của thành thị, nhịp sống của họ vẫn bình thản. Họ chân thành quan tâm nhau như những người hàng xóm, láng giềng thân thiết. Mỗi khoảnh khắc trôi đi tại khu phố này là mỗi khoảnh khắc quý giá, đáng trân trọng.

Qua nhiều năm tháng sinh sống và gắn bó, khung cảnh khu phố nơi em đang ở mang ý nghĩa rất đặc biệt đối với em. Em yêu khung cảnh nơi đây như yêu những gì bình dị đời thường, yêu những nét đẹp hiếm hoi của Hà Nội phồn hoa, náo nhiệt.

Tả lại khung cảnh khu phố nơi mà em đang ở
Đánh giá bài viết
Loading...

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *