Suy nghĩ về nhân vật Ông Hai trong truyện ngắn Làng của nhà văn Kim Lân

Đề bài: Suy nghĩ của em về nhân vật Ông Hai trong truyện ngắn “Làng” của nhà văn Kim Lân.

Bài làm

Loading...

Nếu nói đến tình yêu quê hương làng xóm trong văn học Việt Nam, ta không thể không nhắc đến truyện ngắn “Làng” của nhà văn Kim Lân. Nhân vật chính của truyện ngắn: nhân vật ông Hai là điển hình của một người nông dân có tình yêu sâu sắc với quê hương đất nước. Vẻ đẹp đáng quý ấy của nhân vật cũng chính là điều tâm huyết nhất mà nhà văn muốn nhắn nhủ đến người đọc thông qua truyện ngắn “Làng”.

Tình yêu làng, yêu nước của ông Hai được thể hiện rõ trong giai đoạn đi tản cư. Ông Hai  cũng có một ngôi làng đã gắn bó từ thuở ấu thơ để yêu thương da diết giống như bao người dân Việt Nam khác: làng chợ Dầu với bao chiến công đánh giặc, là niềm tự hào cùng sự kiêu hãnh của ông. Kháng chiến bùng nổ, ông Hai cùng dòng người rời làng đi sơ tán đến một miền quê xa xôi hẻo lánh, hoàn toàn lạ lẫm. Ở nơi tản cư ấy, ông cứ “ nghĩ về những ngày làm việc cùng anh em”, bởi ông nhớ làng, nỗi nhớ ấy cứ đau đáu hướng về quê hương, thành một nỗi buồn luôn luôn chầu chực. Ông có cái tính khoe làng, làng Dầu không chỉ đẹp mà còn tham gia hết mình vào cuộc chiến đấu chung của toàn dân tộc “Cả giới phụ lão có cụ râu tóc bạc phơ cũng vác gậy đi tập một hai” trong những ngày dồn dập khởi nghĩa. Cái nhớ làng làm ông bực bội, ít nói ít cười. Vì thế ông phải “đi chơi cho khuây khỏa”. Ông luôn tìm cách nghe ngóng tin tức về kháng chiến ở mọi nơi và “chẳng sót một câu nào”. Nghe được nhiều tin hay, những tin chiến thắng của quân dân ta, ruột gan ông cứ múa cả lên, ông mừng, bao nhiêu ý nghĩ vui thích chen chúc trong đầu óc.

Suy nghĩ về nhân vật Ông Hai trong truyện ngắn Làng của nhà văn Kim Lân

Suy nghĩ của em về nhân vật Ông Hai trong truyện ngắn “Làng” của nhà văn Kim Lân.

Bao nhiêu tình cảm tốt đẹp với làng chợ Dầu ấy trong ông Hai bỗng nhiên biến thành những nỗi lo âu, dằn vặt kể từ khi ông nghe tin làng mình theo giặc. Khi nghe tin quá đột ngột, ông Hai sững sờ, xấu hổ và uất ức: “cổ ông lão nghẹn ắng hẳn lại, da mặt tê rân rân. Ông lão lặng đi tưởng như không thở được” như thể cái tin ấy đang dần cứa vào tình yêu và lòng tin về làng của ông. Khi trấn tĩnh lại được phần nào, ông còn cố gắng chưa tin. Nhưng rồi những người tản cư đã kể rành rọt quá, lại khẳng định họ “vừa ở dưới ấy lên” như những nhân chứng sống làm ông không thể không tin. Niềm tự hào về làng thế là sụp đổ tan tành trước cái tin sét đánh ấy, ngôi làng  mà ông yêu quý nhất nay cũng đã lại quay lưng lại với ông, quay lưng với Tổ quốc. Ông cảm thấy không chỉ xấu hổ trước bà con mà ông cũng tự thấy ông mất đi hạnh phúc, mất đi niềm tin, niềm tự hào về nơi bồi đắp cuộc đời ông. Từ lúc đó tin dữ ấy xâm chiếm ông Hai làm ông không ngừng ám ảnh day dứt. Nghe tiếng chửi bọn Việt gian, ông xấu hổ “cúi gằm mặt mà đi”, về đến nhà thì “nước mắt ông lão cứ giàn ra”. Bao nhiêu câu hỏi, lời trách cứ dồn dập làm ông đau đớn, hụt hẫng đến gay gắt. Ông cảm thấy ông đang mang nỗi nhục của một tên bán nước theo giặc, và cả các con ông cũng sẽ mang nỗi nhục ấy. Chỉ hơi thoáng nghe tiếng xì xào bàn bạc, ông lại chột dạ nghĩ “Thôi lại chuyện ấy rồi!”. Thế nhưng chính lúc này, nét đẹp tâm hồn của ông Hai bộc lộ rõ hơn bao giờ hết. Tình huống ấy đã đẩy ông Hai vào việc lựa chọn quê hương hay tổ quốc. Và cuối cùng, “Không thể được! Làng thì yêu thật, nhưng làng theo Tây mất rồi thì phải thù”. Như vậy, tình yêu làng dẫu có thiết tha, mãnh liệt đến đâu, cũng không thể mạnh hơn tình yêu đất nước, đó là tình yêu đồng bào dân tộc, niềm tin vào kháng chiến và Cụ Hồ.

Tin đồn được cải chính, tình yêu làng, yêu nước của ông Hai khi nghe tin làng kháng chiến biểu hiện ra bên ngoài một cách mãnh liệt. Mặt ông vui sướng và “rạng rỡ hẳn lên” Làng chợ Dầu của ông không phải là làng Việt gian, làng của ông anh dũng kháng chiến đến mức nhà ông Hai bị “đốt nhẵn”. Đối với người nông dân, căn nhà là cơ nghiệp của cả một cuộc đời, vậy mà ông sung sướng hể hả loan báo cho mọi người biết cái tin “Tây nó đốt nhà tôi rồi bác ạ” một cách tự hào như thể đó là tin mừng, một niềm hạnh phúc thật sự. Đó là nỗi lòng sung sướng trào ra không thể kìm nén được của người dân quê khi được biết làng mình là làng yêu nước, kiên cường chống giặc dẫu cho nhà mình bị giặc đốt. Tình yêu làng của ông Hai thật sâu sắc. Niềm vui, nỗi buồn của ông đều gắn bó với ngôi làng. Lòng yêu làng của ông là cội nguồn của lòng yêu nước.

Nhà văn đã miêu tả diễn biến nội tâm nhân vật rất chi tiết và sắc nét qua các ý nghĩ, hành vi, cảm giác làm cho nhân vật gây được ấn tượng mạnh mẽ cho người đọc bởi sự ám ảnh, day dứt cùng niềm vui sướng mãnh liệt. Nhờ sự thấu hiểu nông dân mà từng hành động, thái độ của nhân vật ông Hai đều chính xác, phù hợp với những người nông dân Việt nam hiền lành chất phác. Hình thức trần thuật đối thoại, độc thoại giúp cho người đọc có thể thấy rõ nội tâm ông Hai và hiểu thêm về những nhân vật khác.

Qua truyện ngắn “Làng”, tác giả đã khắc hoạ thành công hình tượng một người nông dân là điển hình cho những người nông dân chất phác luôn yêu làng, yêu nước và tin tưởng vào kháng chiến. Hình tượng nhân vật ông Hai vừa phản ánh chân thực những suy nghĩ tình cảm của người nông dân Việt Nam trong thời kì đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp. Truyện ngắn mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc đối với nhiều thế hệ bạn đọc. Qua “Làng”, ta có thể hiểu hơn về hình ảnh những người dân kháng chiến Việt Nam với tình yêu quê hương đất nước.

Thảo Trân

Suy nghĩ về nhân vật Ông Hai trong truyện ngắn Làng của nhà văn Kim Lân
5 (99.56%) 496 đánh giá
Loading...

Từ khóa tìm kiếm

  • cho đề bài suy nghĩ về nhân vật ông hai trong truyện ngắn làng của kim lân
  • suy nghi cua em ve nhan vat ong Hai trong tac pham Làng cua Kim Lan
  • suy nghĩ của em về nhân vật ông hai trong truyện ngắn làng
  • suy nghi cua em ve nhan vat ong hai trong truyen ngan lang cua kim lan
  • Suy nghĩ về nhân vật ông hai trong truyen ngắn làng của kim lân

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *