Suy nghĩ của em về bài thơ Ánh Trăng

Đề bài: Suy nghĩ của em về bài thơ “Ánh Trăng”

Bài làm

Loading...

Nói vầng trăng, ánh trăng là người bạn tâm giao tri kỉ của thi nhân quả không sai. Trăng là nguồn cảm hứng bất tận của các nhà thơ, nhà văn Việt Nam qua sự mài dũa của ngòi bút nghệ thuật mà hiện lên muôn hình muôn vẻ. Trăng trong thơ Nguyễn Duy cũng không phải là ngoại lệ, thế nhưng qua ngòi bút của ông, trăng hiện ra trước mắt độc giả một nét gì đó rất khác biệt.

Xuyên suốt cả bài thơ là nỗi lòng của tác giả đối với vầng trăng trong quá khứ và hiện tại. Trong quá khứ, trăng là người bạn tri kỉ của nhà thơ. Ánh trăng gắn với những kỉ niệm trong sáng từ thuở thơ ấu khi còn ở quê hương làng mạc:

Hồi nhỏ sống với rừng.

Với sông rồi với biển

Suy nghĩ của em về bài thơ Ánh Trăng

Suy nghĩ của em về bài thơ “Ánh Trăng”

Con người khi đó sống giản dị thật thà, gắn bó với đồng ruộng ao hồ. Cuộc sống của người dân quê chân thành trong sự hoà hợp với thiên nhiên trong lành, không câu nệ giả tạo mà rất đỗi thân thuộc và “trần trụi”. Ánh trăng đi cùng tác giả cùng với những kỉ niệm tuổi thơ không thể nào quên của cuộc chiến tranh ác liệt. Trăng đi theo nhà thơ và đồng đội, từ trên cao dõi theo cuộc kháng chiến trường kì dũng cảm như một người đồng đội thật tâm cổ vũ tinh thần người lính. Con người khi ấy đã từng hứa hẹn với vầng trăng:

Ngỡ không bao giờ quên

Cái vầng trăng tình nghĩa

Vầng trăng khi ấy không chỉ là ánh sáng trong đêm tối chiến tranh mà còn là người bạn cùng chia sẻ niềm vui nỗi buồn của người lính, là người lắng nghe tâm sự trong thời khắc tĩnh hiếm có của cuộc chiến gian lao. Trăng thủy chung, trăng tình nghĩa với nhân vật trữ tình trong những năm tháng dài kháng chiến cứu nước.

Từ hồi về thành phố

Quen ánh điện cửa gương

Vầng trăng đi qua ngõ

Như người dưng qua đường

Người bạn tri kỉ ngày nào nay đã trở thành “người dưng”. Trăng vẫn là trăng, thi nhân mãi vẫn là thi nhân nhưng cớ sao nay trở nên xa lạ đến thế? Còn đâu những tháng ngày kề vai tâm tình, mà nay chỉ là người dưng qua đường dường như không quen biết. Sự thay đổi của môi trường, hoàn cảnh sống, thời gian cách biệt và không gian khác biệt,  điều kiện sống cũng thay đổi làm vầng trăng đã dần đi vào quên lãng trong lòng nhà văn. Và chỉ khi không còn ánh sáng công nghiệp của bóng điện nữa thì thi nhân mới nhớ đến sự tồn tại của ánh trăng như một công cụ chiếu sáng thay thế cho bóng đèn mà thôi. Cảm giác “đột ngột” chiếu sáng ấy của vầng trăng cũng đồng thời là sự đột ngột trong tâm trí tác giả khi ánh trăng bất ngờ chiếu rọi vào tình tri kỉ đã bị lãng quên nơi sâu thẳm tấm lòng thi nhân. Câu thơ như hàm chứa một lời trách móc về sự dửng dưng thay đổi của con người. Đó là sự bội bạc nhẫn tâm thường xảy ra trong cuộc sống thực. Từ hiện thực xót xa giữa người với trăng ấy, nhà thơ muốn nhắn nhủ tâm tình đến tất cả mọi người rằng: đừng để cuộc sống vật chất che mắt chúng ta, làm chúng ta lãng quên những tình cảm chân thành ta đã và đang có.

Từ tận đáy lòng con người đã quay về cảm xúc của tình bạn tri kỉ trong lần tình cờ gặp trăng ấy. Vầng trăng xuất hiện vẫn chứa chan một tình cảm tràn đầy, không mảy may sứt mẻ, vẫn ánh sáng ấy chiếu vào tấm lòng người. “Trăng tròn” như thể tình nghĩa với con người vẫn trọn vẹn, chung thuỷ như ngày xưa. Trăng vẫn ở đó chờ đợi con người nhận ra, không hề đổi thay. Biện pháp nhân hóa hình ảnh trăng như một người bạn đang “đối mặt” với con người như nhắc nhở về tình bạn đã lãng quên. Ánh trăng thức tỉnh lòng người về những kỉ niệm đẹp đẽ quá khứ, đánh thức lại tình tri kỉ năm nào. Cảm xúc “rưng rưng” thể hiện tâm hồn con người đang trong cảm xúc xao xuyến, rung động, những kỉ niệm ùa về khi gặp lại người bạn trong quá khứ. Nhịp thơ như đang giục giã niềm hạnh phúc của con người khi được quay về sống lại quá khứ dù đó chỉ là hoài niệm.

Cho dù con người đã lãng quên người bạn tri kỉ, thế nhưng trăng vẫn vị tha biết bao, vẫn cứ “tròn vành vạnh” giống như hồi xưa ấy. Trăng hiện ra nhắc con người hoài niệm về quá khứ đẹp đẽ dù cho bị lãng quên cũng sẽ không thể phai mờ. Con người có thể vô tình, có thể lãng quên nhưng thiên nhiên, quá khứ nghĩa tình thì luôn tròn đầy, bất diệt ở đó. Con người như đang “giật mình” khi chợt nhận ra sự vô tâm trong cách sống của bản thân. Con người có giật mình vì có ăn năn, tự trách trước lỗi lầm của bản thân rằng ta mãi mãi không được phản bội người bạn thiên nhiên đã từng cùng sát cánh bên ta trong những ngày tháng vui buồn. Câu thơ nhắc nhở tất cả chúng ta, những người đang sống trong hoà bình, được hưởng những tiện nghi hiện đại, rằng đừng bao giờ quên công sức lớn lao, đã đổ mồ hôi giọt máu để đấu tranh bảo về đất nước của biết bao người đi trước.

Bài thơ “Ánh trăng” là cảm xúc chân thực của nhà thơ Nguyễn Duy và cũng là một cách nhắc nhở về sự vô tình trước thiên nhiên, với những kỉ niệm đậm sâu của một thời đã qua. Đọc bài thơ ta dâng trào trong lòng nhiều suy ngẫm sâu sắc về tình nghĩa ở đời. Bài thơ dạy chúng ta về cách sống nghĩa tình và phê phán những con người vô tâm trước quá khứ. Ánh trăng đã trở thành như một tấm gương soi vào lòng người, để thấy được thực tại sa ngã của bản thân để mà nghiêm khắc nhắc nhở về cái đẹp chân thành trong quá khứ mà chúng ta đang dần để vuột mất.

Thảo Trân

Suy nghĩ của em về bài thơ Ánh Trăng
5 (100%) 480 đánh giá
Loading...

Từ khóa tìm kiếm

  • suy nghĩ của em về bài thơ ánh trăng
  • nghi luan ve bai tho a
  • nghi luan ve bai tho anh
  • suy nghĩ bài thơ ánh trăng
  • trình bày suy nghĩ của em về bài thơ ánh trăng

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *