Kể lại kỉ niệm thời thơ ấu

Đề bài: Kể lại một kỉ niệm thời thơ ấu.

Bài làm

Loading...

Thời thơ ấu của em tràn ngập trong rất nhiều kỉ niệm hạnh phúc với gia đình và bạn bè. Tuy nhiên em cũng có một kỉ niệm đáng sợ mà cho đến bây giờ em vẫn không thể nào quên. Cứ mỗi lần nhớ lại em dường như nhìn thấy khuôn mặt Mai-bạn thân của em.

Kể lại kỉ niệm thời thơ ấu

Kể lại kỉ niệm thời thơ ấu

Chuyện xảy ra vào năm em mười tuổi. Hồi ấy em với Mai dính nhau như hình với bóng, đi đâu cũng có nhau vì chúng em là bạn cùng lớp và cũng là hàng xóm của nhau. Hôm ấy vào một buổi trưa mùa hè rất nóng và oi bức, em và Mai trốn bố mẹ ngủ trưa để đi chơi. Chúng em đi lang thang khắp làng xóm, nhặt đá chơi ô ăn quan, rồi cả lấy dây thừng chơi nhảy dây nữa. Khi chơi đã thấm mệt, em bất chợt  nhìn thấy vườn xoài trĩu quả của nhà bác hàng xóm. Tính nghịch ngợm trỗi dậy, em rủ Mai trèo vào nhà bác hái xoài ăn. Mai nhất định không chịu và từ chối em rất nhiều lần vì không xin phép bác mà hái xoài là ăn trộm. Em thuyết phục bạn rằng em xin bác cũng cho, nhưng đang giờ ngủ trưa không nên làm phiền bác, vào hái rồi xin bác sau. Em năn nỉ bạn rất lâu và cuối cùng Mai cũng đồng ý. Chúng em trèo qua tường rào vào vườn nhà bác. Xoài xanh rất to và nhìn rất ngon mắt. Chúng em trèo lên cây hái xoài. Khi em đang hái thì bất chợt từ đâu nhảy ra một chú chó: đó là con Lu của bác hàng xóm. Bình thường Lu rất hiền, hay để em vuốt ve. Thế nhưng hôm ấy nó sủa rất nhiều và to. Cả em lẫn Mai đều rất sợ. Chúng em vội vàng trèo tường để thoát ra ngoài. Em đã ra ngoài thành công còn Mai thì trèo luống cuống sau đó bạn bị mắc chân vào mấy sợi rơm trên tường rồi ngã xuống. Em hoảng hốt chạy lại đỡ bạn rồi sau đó sững sờ sợ hãi. Mai bị chảy máu. Một dòng máu đỏ tươi chảy từ trán bạn xuống mặt và bạn dần dần ngất lim đi. May thay, đúng lúc ấy bác hàng xóm nghe thấy tiếng Lu sủa nên chạy ra và kịp thời đưa Mai vào bệnh viện. Trong lúc chờ bạn ở bệnh viện, em rất sợ hãi. Em khóc rất nhiều vì thương bạn, vì hối hận vì em là người đã rủ bạn trèo vào để bạn bị ngã chảy máu nhiều như vậy. Bố mẹ em và bố mẹ Mai cũng đến. Trước mặt mọi người em cúi đầu nhận lỗi và kể hết toàn bộ những gì đã xảy ra. Trong lúc đợi Mai mọi người không nói gì cả làm em rất lo lắng và hối hận. Sau đó bác sĩ đi ra và nói rằng Mai bị rách trán và đã khâu năm mũi. Mai được về nhà nhưng phải cẩn thận mọi hoạt động và ăn uống khoa học để hồi phục sức khỏe. Khi nhìn thấy Mai, em òa khóc và chạy lại ôm bạn nói xin lỗi. Mai cười hiền và nói không sao, còn lau nước mắt cho em nữa. Sau đó bố mẹ đã phê bình em, phân tích cho em hiều hành động của em là sai, làm liên lụy đến bạn. Em đã hiểu ra. Em xin lỗi Mai, bố mẹ bạn, bác hàng xóm và cả bố mẹ em nữa. Em hứa sẽ không bao giờ làm như thế nữa.

Những ngày sau đó em vào thăm bạn rất nhiều vì bạn chưa thể đi học. Em chép bài mang đến nhà dạy lại bạn. Chúng em càng thân nhau hơn nữa. Chúng em bảo nhau rằng phải nghe lời bố mẹ để không bao giờ có chuyện như thế này xảy ra. Cứ mỗi lần đi chơi em và Mai sẽ xin phép bố mẹ và không để bố mẹ lo. Đó là một bài học đáng nhớ dành cho em .

Cho đến bây giờ cứ mỗi lần nhìn thấy vết sẹo dài trên trán Mai là em lại cảm thấy thương bạn nhiều hơn. Em hối hận vì hôm ấy mình đã quá nghịch ngợm mà người bị thương lại là Mai chứ không phải là em. Mặc dù mọi người đã tha thứ cho lỗi lầm của em nhưng đó vẫn luôn là một kỉ niệm quan trọng trong cuộc đời em: một kỉ niệm với nhiều cảm xúc: buồn, lo lắng và sợ hãi. Tuy nhiên em cũng rất vui vì tình bạn của chúng em không bị sứt mẻ mà ngày càng thắm thiết hơn. Mai đã, đang và sẽ là người bạn thân nhất của em.

Thảo Trân

Đánh giá bài viết

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *