Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao

Đề bài: Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao 

Bài làm

Loading...

Nhắc đến Nguyễn Tuân, ta không thể không nhắc đến một cây bút tài hoa trong làng văn học Việt. Với nội dung ca ngợi những người mang thiên lương tốt đẹp và phẩm chất cao quý, những nhân vật trong tác phẩm của Nguyễn Tuân đã để lại một nét đặc trưng của ông trong lòng mọi độc giả. Một trong những nhân vật gây ấn tượng nhất về hình tượng khí phách tài hoa và tâm hồn cao đẹp đó chính là Huấn Cao trong Chữ người tử tù.

Hình tượng Huấn Cao hiện ra với tư thế hiên ngang bất khuất và nét đẹp khí phách hào hùng. Ông có tài nhưng đồng thời cũng có đức, không ham quyền hám lợi, sống đúng với lương tâm: “Ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết câu đối bao giờ”. Đó thái độ trân trọng tài năng và trân trọng bản thân mình của Huấn Cao. Tuy tài hoa vang danh rộng khắp nhưng ông vẫn rất mực khiêm tốn. Khí phách hiên ngang bất khuất đã ngấm sâu trong con người ông ngay cả khi chí lớn không thành, Huấn Cao vẫn xem nhẹ cái chết: “Đến cái cảnh chết chém, ông cũng chẳng sợ nữa”. Dù là một người tử tù, Huấn Cao vẫn thản nhiên nhận rượu thịt từ viên quản ngục như một cái hứng sinh bình vẫn làm. Thái độ ấy làm cho chúng ta cảm thấy Huấn Cao như đang thảnh thơi hưởng thụ thú vui của cuộc đời chứ không phải con người đang bị giam giữ chờ ngày xử tử.

Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao

Cảm nhận về nhân vật Huấn Cao

Huấn Cao có thái độ khinh bỉ những người vô lương tâm, vô đạo đức, đám tiểu nhân thị oai – những kẻ đại diện cho quyền lực thống trị, lợi dụng quyền lực mà chèn ép muôn dân. Viên quản ngục cũng là một người trong tầng lớp đó, vậy nên Huấn Cao tỏ ra chán ghét viên quản ngục ngay từ lần gặp đầu tiên. Mặc dù viên quản ngục có khép nép khúm núm dâng rượu thịt thì ông vẫn giữ thái độ khinh bỏ: “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ cần có một điều, là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây”. Khí phách ấy nổi bật lên giữa không gian tăm tối của nhà tù, càng thể hiện rõ nét con người giàu lương tâm của Huấn Cao. 

Không chỉ tài giỏi mà Huấn Cao còn có thiên lương cao đẹp. Ông coi trọng những nét đẹp trong nhân cách của con người, ông hướng con người đến cuộc đời lương thiện và tâm hồn cao đẹp “Tôi bảo thực đấy, thầy Quản nên tìm về nhà quê mà ở đã…Ở đây, khó giữ thiên lương cho lành vững và rồi cũng nhem nhuốc mất cả đời lương thiện đi”. Huấn Cao đã nhìn ra cái đẹp trong con người viên quản ngục, từ đó đưa ra những lời khuyên chân thành xuất phát từ thái độ trân trọng cái đẹp. Ông cảm thấy tiếc nuối khi cái đẹp phải đặt trong một môi trường đen tối. Gạt bỏ hết những chán ghét ban đầu, ông đã có cái nhìn khác về viên quản ngục khi thấu hiểu được ước vọng và tấm lòng chân thành, từ đó cảm thấy thông cảm sâu sắc và cảm động vì đã gặp được người biết trân trọng cái đẹp “Thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ”. Trong tình tiết sau đó của câu chuyện, cái tài hoa của Huấn Cao được tỏa sáng rõ rệt, Huấn Cao có tài viết chữ đẹp nhưng chỉ dành cho tri kỉ “vùng tỉnh Sơn ta vẫn khen cái tài viết chữ rất nhanh và rất đẹp”, “Đời ta cũng mới viết có hai bộ tứ bình và một bức trung đường cho ba người bạn thân của ta thôi”. Lần cuối cùng này có lẽ là lần đặc biệt nhất, ông không viết cho tri kỉ mà viết cho viên quản ngục – tầng lớp thống trị lần đầu gặp mặt, ông không viết ở một nơi trang nghiêm xứng đáng với những con chữ đẹp mà ở nơi tăm tối bẩn thỉu. Và có lẽ, đây là lần cuối cùng ông trao chữ, tất cả chỉ vì “Ta cảm cái tấm lòng biệt nhỡn liên tài của các người”.

Hình ảnh đặc sắc nhất trong truyện gây ám ảnh cho người đọc là hình ảnh Huấn Cao cho chữ. Khung cảnh cho chữ diễn ra trong sự đối lập mang đầy ý nghĩa nhân văn. Người tử tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng đang ở trong tư thế thanh cao bất diệt với màu trắng thuần khiết trong sạch của lụa trắng và nét chữ vuông tươi tắn. Đối lập với hình ảnh đó là nơi tù ngục dơ bẩn, chật hẹp và tăm tối dơ bẩn. Viên cai ngục khúm núm, run run không còn dáng dấp của tầng lớp thống trị mà chắp tay vái người tù một vái. Sự đối lập ấy đã tôn vinh cái đẹp và thể hiện một ý nghĩa sâu sắc: cái đẹp có thể sản sinh trong cái ác. Lời Huấn Cao khuyên nhủ viên quản ngục như thể thức tỉnh người đọc rằng: cái đẹp dù thanh cao đến mấy cũng không thể sống chung với cái ác. Con người cũng vậy, người lương thiện sống trong cái ác sẽ mất dần tính lương thiện đi. Thiện lương là cảnh giới thanh cao nhất, vì thế hãy trân trọng cái đẹp và giữ gìn tấm lòng lương thiện của mình bằng mọi giá.

Đọc Chữ người tử tù, ta cảm thấy khâm phục nhân vật Huấn Cao – một con người đẹp cả khí phách tài hoa và thiên lương trong sáng. Bằng ngòi bút miêu tả tỉ mỉ tinh tế, Nguyễn Tuân đã gửi gắm đến độc giả những bài học ý nghĩa về nhân sinh và nhân tính trong cuộc đời. Ta cảm phục và trân trọng hơn những con người tài hoa trong cuộc sống và rút ra bài học cho riêng mình, bằng cách bảo toàn và giữ gìn tấm thiện lương và hết mực nâng niu những cái đẹp quý báu ở đời. 

Thảo Trân

Đánh giá bài viết

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *