Cảm nhận về mười bốn câu giữa đoạn trích Trao Duyên

Đề bài: Cảm nhận về mười bốn câu giữa đoạn trích Trao Duyên

Bài làm

Loading...

Cảm nhận về mười bốn câu giữa đoạn trích Trao Duyên – Truyện Kiều là một trong những kiệt tác vĩ đại trong sự nghiệp sáng tác cũng như cuộc đời của đại thi hào Nguyễn Du kể về cuộc đời của nàng Thuý Kiều tài sắc vẹn toàn nhưng bạc mệnh. Một trong những trích đoạn nổi bật trong Truyện Kiều là đoạn “Trao duyên”, đặc biệt là mười bốn câu thơ giữa tái hiện tình cảnh xót xa của Thuý Kiều khi trao kỉ vật tình yêu với Kim Trọng cho em gái Thuý Vân.

Mối tình Kim Trọng Thuý Kiều vừa chớm nở thì tai hoạ bỗng ập xuống gia đình Thuý Kiều, không còn cách nào khác Kiều buộc phải bán mình lấy tiền cứu cha và em trai, cũng bởi vậy mà Kiều phải đau xót từ bỏ mối tình với Kim Trọng và nhờ em gái là Thuý Vân thay chị kết duyên với chàng. Nếu mười hai câu thơ đầu là cảnh Thuý Kiều trao duyên và nhờ em se duyên với Kim Trọng thì mười bốn câu sau là tâm trạng đau xót của nàng Kiều khi trao kỉ vật cho em.

“Chiếc vành với bức tờ mây

Duyên này thì giữ vật này của chung

Dù em nên vợ nên chồng

Xót người mệnh bạc ắt lòng chẳng quên

Mất người còn chút của tin

Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa”

Chiếc vành, bức tờ mây rồi cả phím đàn, mảnh hương nguyền đều là những kỉ vật tình yêu của Kiều với Kim Trọng, nay Kiều giao hết chúng lại cho em gái Thuý Vân. Với Kiều nhìn mỗi kỉ vật là mỗi kỉ niệm với Kim Trọng lại ùa về. Càng ngắm nhìn chúng càng dội về những kỉ niệm ngọt ngào của mối tình đã qua, trái tim cũng vì vậy mà càng thêm đau xót. Có lẽ với Thuý Vân chúng chỉ là những đồ vật vô tri vô giác bình thường nhưng đối với Thuý Kiều thì mỗi kỉ vật là một chìa khoá mở ra một chân trời kỉ niệm, chân trời của tình yêu và hạnh phúc. Kiều nói với em gái rằng: “Duyên này thì giữ vật này của chung” ý muốn nói rằng “duyên này”  tức là duyên phận giữa Thuý Vân và Kim Trọng, còn duyên phận giữa Thuý Kiều và chàng Kim coi như đã chấm dứt hoàn toàn. Thế nhưng người ta vẫn nói rằng “tình đầu khó quên”, Kiều làm sao có thể quên đi được những tình cảm ngọt ngào đã có ấy, vậy là nàng xin “vật này của chung” muốn nói rằng dù duyên phận không còn nhưng xin cho nàng được giữ lại cho bản thân những kí ức đẹp đẽ về mối tình đã qua ấy. Những tưởng nhờ em se tiếp duyên với Kim Trọng sẽ giúp Kiều được an ủi phần nào khi tình yêu tan vỡ nhưng qua những dòng thơ này, chúng ta chỉ thấy một nàng Kiều đau đớn, giằng xé vì mất đi tình yêu. Chính Kiều là người hết lời nhờ cậy em nối duyên với chàng Kim nhưng cũng chính Kiều là người đau đớn khôn cùng, chơi vơi và vẫn hi vọng yếu ớt có thể níu giữ chút tình cảm nào đó cho bản thân.

Cảm nhận về mười bốn câu giữa đoạn trích Trao Duyên

Cảm nhận về mười bốn câu giữa đoạn trích Trao Duyên

Quá đau buồn vì tình cảnh của bản thân mà Kiều không kiềm chế cảm xúc của bản thân nữa, để mặc chúng cứ dâng trào như thác lũ và bắt đầu có những suy nghĩ tiêu cực cực điểm vào tương lai:

“Mai sau dù có bao giờ

Đốt lò hương ấy so tơ phím này

Trông ra ngọn cỏ lá cây

Thấy hiu hiu gió thì hay chị về

Hồn còn mang nặng lời thề

Nát thân bồ liễu đền nghì trúc mai”

Nếu những dòng thơ trên là những cảm xúc xót xa đến nhói lòng của Thuý Kiều thì đến những câu thơ này chúng ta có thể dễ dàng nhận ra chút gì đó xa xôi, mờ mịt và hư ảo tựa như từ cõi âm trở về. Nguyễn Du đã sử dụng hàng loạt những từ liên quan đến sự chết chóc như “mai sau”, “đốt lò hương”, “trông ra”, “hiu hiu gió”, “chị về”, “hồn”,… để diễn tả cảm giác tuyệt vọng đến cực điểm của Thuý Kiều. Lúc này đây, Kiều thấy mình thật bi kịch và đáng thương đến nhường nào. Đọc đến đây chúng ta có thể dễ dàng liên tưởng nhớ lại cảnh Kiều và Vân qua mộ Đạm Tiên, một người con gái xinh đẹp nhưng đoản mệnh và đáng thương đến mức khi chết cũng là chết trong sự cô đơn, không ai quan tâm. Kiều có những dự cảm không tốt về cuộc đời mình, và cũng có lẽ giây phút phải bán mình cứu cha và em và buộc phải chia tay Kim Trọng thì linh hồn Kiều cũng như đã chết rồi.

Đau xót là vậy nên Kiều dặn em rằng:

“Dạ đài cách mặt khuất lời

Rưới xin giọt nước cho người thác oan”

“Dạ đài” là nơi âm phủ tăm tối lạnh lẽo, cũng như cuộc đời sắp tới của Kiều. Khát khao duy nhất và tha thiết của Kiều trong hoàn cảnh ấy là hi vọng sau này vẫn có người tưởng nhớ và tẩy oan cho nàng. Hồn Kiều còn “mang nặng lời thề” thế nên cho dù có chết đi cũng không thể siêu thoát được, điều đó cũng là sự đau đớn và sợ hãi trước tương lai vô định và mù mịt của Kiều. Điều ấy thật sự là bi kịch biết bao.

Mười bốn câu thơ giữa đoạn trích “Trao duyên” đã khắc hoạ thành công bi kịch tình yêu của Thuý Kiều khi phải chia tay Kim Trọng và nhờ em gái Thuý Vân se tiếp mối duyên ấy. Nhờ ngòi bút thiên tài của Nguyễn Du mà chúng ta càng thấy cảm thương hơn trước số phận nghiệt ngã của nàng Kiều hồng nhan nhưng bạc mệnh ấy.

Anh Vân

Cảm nhận về mười bốn câu giữa đoạn trích Trao Duyên
5 (100%) 41 đánh giá
Loading...

Từ khóa tìm kiếm

  • cảm nhận 14 câu giữa trao duyên
  • mười bốn câu giữa trao duyên
  • cảm nhận 14 câu giua đoạn trích trao duyên
  • cảm nhận diễn biến tâm trạng thuý kiều qua đoạn trích chiếc vành thác oan
  • Cảm nhận của em về nhân vật thúy kiều trong 14 câu giữa trong bài Trao duyên

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *