Cảm nhận của em về đoạn trích Trao Duyên

Đề bài: Cảm nhận của em về đoạn trích Trao Duyên

Bài làm

Loading...

Trao Duyên là một trong những đoạn trích đặc sắc tiêu biểu trích trong thi phẩm Truyện Kiều của đại thi hào Nguyễn Du. Đoạn trích là khung cảnh trao duyên, là lời cầu khẩn tâm tình của Thúy Kiều cho Thúy Vân trước cảnh nàng Kiều chọn bán mình chuộc cha không thể báo đáp được tình yêu của chàng Kim Trọng. Trao Duyên mang đến cho người đọc những cảm xúc thương tâm cho số phận người phụ nữ thời phong kiến.

Cậy em, em có chịu lời,

Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa.

Giữa đường đứt gánh tương tư,

Keo loan chắp mối tơ thừa mặc em

Cảm nhận của em về đoạn trích Trao Duyên

Cảm nhận của em về đoạn trích Trao Duyên

Nguyễn Du dùng từ “cậy” chứ không phải từ nhờ mang hàm ý sâu xa, đó không chỉ là nhờ vả mà còn mang một chút gì đó ép buộc làm Thúy Vân không thể chối từ. Mối tình với càng Kim thật sâu nặng biết bao, đến mức mà người làm chị là Kiều trong tư thế hạ mình khẩn cầu “lạy” và “thưa” người em Thúy Vân. Điều ấy trái ngược với quy luật tự nhiên. Có thể thấy để đáp nghĩa với chàng Kim Kiều đã không quản ngại làm mọi việc mong sao cho chàng Kim được hạnh phúc.

Kể từ khi gặp chàng Kim

Khi ngày quạt ước, khi đêm chén thề

Sự đâu sóng gió bất kì

Hiếu tình khôn lẽ hai bề vẹn hai

Lời tâm sự của Thúy Kiều tái hiện lại những hoài niệm về những tháng ngày tình nồng ý đượm với Kim Trọng. Kiều như đang kể với em gái bằng lời lẽ tâm tình nhỏ nhẹ chất chứa trong đó là vô vàn xúc động. Những kỉ niệm tràn ngập tình cảm ngọt ngào khi xưa cứ thế ùa về, những hy vọng kết duyên thuở xưa vẫn còn đó. Thế nhưng sự thực nhanh chóng quay lại, sóng gió ập đến bất ngờ làm Kiều phải hy sinh hạnh phúc của bản thân để giữ tròn đạo hiếu, bán mình chuộc cha. “Hiếu tình khôn lẽ hai bề vẹn hai” – câu thơ như lời than vãn, bức xúc của Thúy Kiều và cũng là lời đay nghiến của Nguyễn Du về một xã hội thối nát nơi con người phải lựa chọn những giá trị tinh thần mà họ đáng ra phải được hưởng. Xã hội ấy thật bất công và tàn bạo, bức bách con người đặc biệt là những người phụ nữ đi vào bước đường cùng trong sự bất lực.

Chữ ‘tình” của Kiều từ đây sẽ không còn tồn tại nữa:

Ngày xuân em hãy còn dài

Xót tình máu mủ thay lời nước non

Chị dù thịt nát xương mòn

Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây

Tuổi trẻ của Thúy Vân còn dài và của Kiều cũng vậy. Lời đau khổ tuyệt vọng về hạnh phúc không trọn vẹn của bản thân dường như đã bị quên lãng, thay vào đó là sự tiếc nuối thương xót cho tình duyên của Thúy Vân vì mình mà phải kết duyên cùng người không có chút tư tình. Trong đau khổ tuyệt vọng, Kiều vẫn còn biết lo cho hạnh phúc của người khác và coi đó như một lần mang ơn. Đức hy sinh của nàng thật cao cả.

Chiếc thoa với bức tờ mây

Duyên này thì giữ, vật này của chung

Đó là những kỉ vật minh chứng cho tình yêu đôi lứa sâu đậm. Từng kỉ vật trao đi là từng vết cắt sâu trong lòng Kiều, đau đớn đến tột cùng. Kiều không còn lưu giữ những gì còn lại của tình yêu, coi như là mình đã khuất mà dặn dò em thương lấy linh hồn đau khổ này mà thay mình báo đáp ân tình Kim Trọng

Mai sau dù có bao giờ,

Đốt lò hương ấy, so tơ phím này.

Trông ra ngọn cỏ lá cây,

Thấy hiu hiu gió thì hay chị về.

Hồn còn mang nặng lời thề,

Nát thân bồ liễu, đền nghì trúc mai.

Kiều bán mình, đồng nghĩa với việc rời xa gia đình, xa quê hương và chấm dứt tình duyên với Kim Trọng. Kiều biết rằng những tháng ngày tiếp theo đến với nàng chỉ còn là nỗi nhục nhã, đau khổ còn hơn cả chết đi. Dẫu có còn là hồn ma vất vưởng, “thịt nát xương mòn” thì hồn ma ấy vẫn còn quanh quẩn với “ngọn cỏ lá cây” mang nặng lời thề với Kim Trọng. Tình nghĩa sâu đậm của nàng dù lay động nhân tình như thế nhưng vẫn không thể nào tránh khỏi số phận tài hoa bạc mệnh. Đau đớn tột cùng trước sự đổ vỡ của tình yêu, nàng quên rằng trước mặt mình là Thúy Vân mà than khóc những lời đau khổ  với chàng Kim Trọng:

Trăm nghìn gửi lạy tình quân,

Tơ duyên ngắn ngủi có ngần ấy thôi

Phận sao phận bạc như vôi!

Đã đành nước chảy hoa trôi lỡ làng.

Lời xót thương cho tấm chân tình nồng đượm thốt lên mang theo bao nhiêu sự đau khổ đến tột cùng. Nàng trách mình chỉ là cánh hoa nhỏ bé trôi nổi vô định, tự trách mình đã bội bạc, phản bội chàng Kim. Kiều cảm thấy mình là người có tội, mặc cảm tội lỗi ấy xuất phát từ sự hy sinh cao thượng của nàng và chính nó cũng dìm sâu nàng trong tiếng kêu thương da diết thấu trời:

Ôi Kim lang! Hỡi Kim lang!

Thôi thôi! Thiếp đã phụ chàng từ đây!

Nhờ thiên phú thấu hiểu tâm lý nhân vật và miêu tả nội tâm nhân vật tài tình, Nguyễn Du đã tạo ra một sản phẩm tinh thần quý giá vẫn còn lưu truyền đến ngày nay. Qua đoạn trích Trao Duyên, ta thấy hình ảnh Thúy Kiều là hiện thân của những người phụ nữ xưa với những đức tính cao thượng quý báu: giàu tình cảm và đức hy sinh, trọng tình trọng nghĩa, khát khao tình yêu và một cuộc sống hạnh phúc. Qua đó đồng thời lên án mạnh mẽ một xã hội vùi dập con người cả về thể xác lẫn về các giá trị tinh thần mà họ xứng đáng được hưởng trọn.

Thảo Trân

Cảm nhận của em về đoạn trích Trao Duyên
5 (99.96%) 482 đánh giá

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...

Từ khóa tìm kiếm

  • cảm nhận của em về đoạn trích trao duyên
  • cam nhan cua em ve doan trich trao duyen
  • vẻ đẹp của kiều trong đoạn trích trao duyên
  • cảm nhận về đoạn trích trao duyên
  • cảm nhận đoạn trích trao duyên
  • cam nhan cua anh chi ve doan trich trao duyen van hay

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *