Cảm nhận của em về bài thơ Tây Tiến

Đề bài: Cảm nhận của em về bài thơ Tây Tiến

Bài làm

Loading...

Bài thơ Tây Tiến là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nghệ sĩ tài hoa Quang Dũng, được ông sáng tác vào năm 1948. Quang Dũng cũng là một người lính Tây Tiến, một người đại đội trưởng kiên cường. Qua ngòi bút của ông, người lính Tây Tiến hiện lên với một vẻ đẹp kì diệu: những tâm hồn lạc quan yêu đời, lòng yêu nước sâu đậm và những sự hy sinh vĩ đại cho nền độc lập dân tộc. Hình tượng người lính qua cảm hứng lãng mạn, bi tráng của nhà thơ thật gian khổ và hào hùng.

Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi !

Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi

Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi

Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

Heo hút cồn mây, súng ngửi trời

Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống

Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Bức chân dung của người lính Tây Tiến dường như nổi bật lên giữa bức tranh thiên nhiên vừa hùng vĩ, vừa thơ mộng của núi rừng Tây Bắc. Cảm hứng lãng mạn qua ngòi bút người nghệ sĩ Quang Dũng đã thêu dệt nên hình tượng người lính thật oai hùng và bi tráng. Người con Việt Nam nào cũng biết, vùng núi phía Bắc nước ta là một địa thế hiểm trở, với những khu rừng dày đặc sương lạnh, với những con dốc “khúc khuỷu”, “thăm thẳm”, “heo hút” cứ “ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống”. Địa hình khó khăn với cả người dân bản địa, thế mà những người lính Tây Tiến của chúng ta vẫn kiên cường vượt qua, cho dù có những chú lính người thành phố, là học sinh, sinh viên chưa từng nếm trải thiên nhiên khắc nghiệt.

Cảm nhận của em về bài thơ Tây Tiến

Cảm nhận của em về bài thơ Tây Tiến

Anh bạn dãi dầu không bước nữa

Gục lên súng mũ bỏ quên đời !

Chiều chiều oai linh thác gầm thét

Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây tiến cơm lên khói

Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa

Kìa em xiêm áo tự bao giờ

Khèn lên man điệu nàng e ấp

Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Vùng núi hoang sơ càng làm tôn lên tư thế oai hùng của người lính. Nơi rừng núi đâu đây vang vọng những âm thanh ghê rợn của “thác gầm thét, cọp trêu người”. Đó là nơi hoang dại, bí ẩn và nguy hiểm. Qua bút pháp lãng mạn, chốn rừng thiêng nước độc ấy như thể đe dọa con người trên khắp các chặng đường. Tuy vậy nhưng những người lính vẫn mang một ý chí kiên trung, một tâm hồn lãng mạn. Ý thơ thực thảo đan xen vương vấn trong tâm trí người lính về đêm liên hoan văn nghệ vui vẻ, với những thiếu nữ Lào duyên dáng. Kí ức tươi đẹp ấy như thể đối nghịch với một sự thật tàn khốc:

Anh bạn dãi dầu không bước nữa

Gục lên súng mũ bỏ quên đời !

Biết bao nhiêu người lính đã hy sinh! Những thanh niên trẻ đang trong độ tuổi đẹp nhất ở đời đã ngã xuống. Để làm giảm đi sự đau thương, tiếc nuối và càng làm tăng thêm niềm tự hào về các anh, nhà thơ đã sử dụng biện pháp nói giảm nói tránh “không bước nữa”, “bỏ quên đời”. Câu nói ấy hơi mang chất ngang tàn, tinh nghịch của tuổi trẻ nhưng cũng là nỗi xót xa chung của cả dân tộc.

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy

Có thấy hồn lau nẻo bến bờ

Có nhớ dáng người trên độc mộc

Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa

Vùng Châu Mộc thơ mộng mênh mông nước và phủ hơi sương là kí ức lãng mạn của những người lính. Bằng bút pháp chấm phá tinh tế, cảnh vật như được phủ lên một màu sắc huyền ảo, đánh lên những nốt trầm trong lòng người. Thiên nhiên vừa hư ảo vừa hùng vĩ đó là cái nhìn độc đáo riêng biệt của chất thơ Quang Dũng. Từ đó ta có thể thấy tình cảm gắn bó da diết với vùng đất mà nhà thơ đã từng gắn bó, giờ chỉ còn trong hoài niệm mà thôi.

Tây tiến đoàn binh không mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Rải rác biên cương mồ viễn xứ

Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh

Áo bào thay chiếu, anh về đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành

Tây tiến người đi không hẹn ước

Đường lên thăm thẳm một chia phôi

Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy

Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.

Có lẽ ai ai cũng có thể cảm nhận được tinh thần bi tráng của bài thơ. Người lính Tây Tiến luôn bất khuất hiên ngang ngay cả trong chiến trường gian khổ, ngay khi đối mặt với cái chết. Động vật hoang dã, thiên nhiên khắc nghiệt, bệnh tật sốt rét hoành hành làm cho những người lính “không mọc tóc”. Sự hy sinh của họ rất đỗi thanh thản, giản dị nhưng cũng hết mực trang nghiêm. Cho dù thân xác các anh chẳng còn nguyên vẹn, thế nhưng tâm hồn các anh đã lưu lại nơi vùng đất gắn bó, nơi các anh đã chiến đấu và hy sinh. Khi các anh ra đi, thiên nhiên đất trời thay cho cả đất nước như gầm lên thương tiếc, tự hào cho sự hy sinh bi tráng và cao cả. 

Tây Tiến lưu lại vào lòng người những cảm xúc khó quên. Qua bài thơ Tây Tiến, ta thấy muôn phần tự hào và biết ơn những người lính, các thế hệ đi trước. Họ đã hy sinh trong tư thế kiên hùng bất khuất, họ mặc kệ những đớn đau gian khổ, quyết giành lại độc lập cho dân tộc. Bài thơ gieo vào tâm hồn người đọc những tình cảm sâu sắc khi hoài niệm về một thời đã qua, về những con người anh dũng, cao cả đã ngã xuống để đất nước ta có ngày hôm nay.

Thảo Trân

Cảm nhận của em về bài thơ Tây Tiến
Đánh giá bài viết
Loading...

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *