Cảm nhận bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Đề bài: Cảm nhận bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Bài làm

Loading...

Cảm nhận bài thơ Tràng Giang của Huy Cận – Con sông quê hương đã trở thành nguồn cảm hứng lớn cho biết bao nhà văn nhà thơ. Đó là con sông Đuống trong thơ Hoàng Cầu, là con sông xứ Huế trong thơ Thanh Hải, là con sông Mã trong thơ Quang Dũng,… Không nằm ngoài dòng cảm hứng ấy, Huy Cận chọn cho mình con sông Hồng quen thuộc gắn với những năm tháng sinh viên của mình để viết lên những ý thơ thật đẹp trong  bài thơ “Tràng giang”.

“Tràng giang” có nghĩa là một từ Hán Việt có nghĩa là sông dài, tác giả không chọn từ thuần Việt mà lại chọn từ Hán Việt đó để đặt nhan đề cho bài thơ bởi ngụ ý của tác giả là muốn tạo nên sự trang trọng, cổ kính và hơn hết là “Tràng giang” có chung âm “ang”, vì vậy mà tạo nên sự cộng hưởng âm điệu và giúp nhan đề trở nên hay hơn. Ngoài ra, câu đề từ “Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài” đã gợi lên cả tâm trạng bao quát cả bài thơ là hình ảnh con sông dài giữa trời đất rộng bao la và nổi bật hình ảnh một con người với những nỗi thương nhớ bâng khuâng.

Cảm nhận bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Cảm nhận bài thơ Tràng Giang của Huy Cận

Khổ thơ đầu tiên mở đầu bài thơ đã giúp chúng ta tưởng tượng ra được hình ảnh con sông rộng lớn, hùng vĩ của thủ đô:

“Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp

Con thuyền xuôi mái nước song song,

Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;

Củi một cành khô lạc mấy dòng.”

Hình ảnh con sông Hồng được tác giả nhân hoá và hiện lên đầy tâm trạng, được thể hiện qua hình ảnh những đợt sóng gợn giữa lòng sông, hình ảnh con thuyền với mái chèo hay nhành củi khô lạc trôi giữa dòng nước. “Điệp điệp” là từ vốn thường được dùng chỉ những ngọn núi trập trùng điệp điệp nối tiếp nhau, ấy vậy mà trong “Tràng giang”, Huy Cận lại dùng từ láy ấy để chỉ những ngọn sóng. Qua đó chúng ta có thể thấy hiện ra trước mắt mình những đợt sóng cứ nối nhau liên tiếp nhưng không hề dữ dội mà chỉ “gợn” rất nhẹ nhàng. Đối lập với sông nước bao la ấy là sự nhỏ bé của những sự vật như con thuyền hay cành củi khô. Sự tương phản ấy phần nào đã nói lên tâm trạng buồn sầu, nhỏ bé của tác giả trước đất trời bao la.

“Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,

Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều.

Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;

Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.”

Nối tiếp dòng cảm xúc với khổ thơ đầu, trong khổ thơ tiếp theo này Huy Cận đã hướng mắt nhìn đến khung cảnh xung quanh bên bờ sông, nhưng cũng không khác nhiều so với khung cảnh trên lòng sông, hai bên bờ có sự xuất hiện của con người nhưng vẫn mang chút gì đó buồn man mác. Trời về chiều, cuộc sống sinh hoạt của người dân cũng bớt tấp nập mà trở nên yên tĩnh hơn, khung cảnh thiên nhiên vì vậy mà cũng trở bên thật trầm lắng. Và khung cảnh ấy càng trầm lắng bao nhiêu, nhà thơ lại càng thấy mình nhỏ bé, cô tịch bấy nhiêu.

“Bèo dạt về đâu, hàng nối hàng;

Mênh mông không một chuyến đò ngang.

Không cầu gợi chút niềm thân mật.

Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.”

Con sông Hồng bao quanh thủ đô vốn đã rộng lớn, tại thời điểm tác giả ngồi nhìn ngắm dòng sông thì trên mặt sông có sự xuất hiện hiếm hoi của một vài sự vật, nhưng những sự xuất hiện ấy không làm dòng sông trở nên bớt hiu quạnh mà ngược lại càng tô điểm thêm sự rộng lớn, bao la của dòng sông và nhỏ bé của sự vật. Những đám bèo trôi nổi trên sông cũng chính là hình ảnh ẩn dụ cho số phận bấp bênh, trôi nổi, nay đây mai đó của con người. Đám bèo trôi dạt trên mặt nước cũng chính là con người trôi nổi trong dòng đời mênh mông, vô định.

Cuối  cùng để hoàn thành bức tranh của mình, Huy Cận viết:

 “Lớp lớp mây cao đùn núi bạc

Chim nghiêng cánh nhỏ, bóng chiều sa

Lòng quê dợn dợn vời con nước,

Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.”

Sông núi vẫn là hai sự vật thường xuyên đi cùng với nhau và Huy Cận cũng không phải ngoại lệ khi kết thúc bức tranh phong cảnh của mình bằng hình ảnh những ngọn núi bạc. “Lớp lớp mây cao” giúp chúng ta liên tưởng đến hình ảnh những đám mây tụ họp tại một vùng trời rộng lớn và nặng trĩu như muốn sà xuống đỉnh núi, làm nhìn từ xa những ngọn núi đắm mình trong mây trời mà đỉnh bạc trắng xoá. Trong khung cảnh ấy, những chú chim sau một ngày mệt mỏi tìm thức ăn lại quay về tổ, những đôi cánh nhỏ bé chao nghiêng giữa trời, như bị choáng ngợp giữa không gian rộng lớn ấy. Hình ảnh ấy khiến chúng ta liên tưởng ngay đến hình ảnh cánh chim “Chim mỏi về rừng tìm chốn ngủ” trong “Chiều tối” của Hồ Chí Minh, cánh chim cũng đơn côi, cũng mỏi mệt sau một ngày trời chao nghiêng trong trời đất bao la.

Tràng giang” của Huy Cận vẽ ra trước mắt chúng ta một bức tranh sông Hồng trong ánh chiều tà với sự hùng vĩ, bao la của đất trời và nhỏ bé, cô liêu của kiếp người nhỏ bé, qua đó thể hiện tình yêu quê hương đất nước và tâm trạng bâng khuâng, suy nghĩ, trăn trở của nhà thơ trước thực tại cuộc sống.

Anh Vân

Cảm nhận bài thơ Tràng Giang của Huy Cận
Đánh giá bài viết
Loading...

Từ khóa tìm kiếm

  • cảm nhận về bài thơ tràng giang lớp 11

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *