Cảm nghĩ về truyện ngắn Làng của Kim Lân

Đề bài: Cảm nghĩ về truyện ngắn “Làng” của Kim Lân

Bài làm

Loading...

Làng quê luôn là đề tài quen thuộc trong văn học Việt Nam cả xưa lẫn nay. Những khung cảnh làng quê, bến nước, gốc đa, sân đình đến những người nông dân chân lấm tay bùn, quanh năm tần tảo bên cánh đồng của mình-tất cả đều gợi cho chúng ta, nhất là những ai sinh ra và lớn lên ở làng quê cảm xúc đặc biệt. Truyện ngắn “Làng” của cố nhà văn Kim Lân là một trong những câu chuyện như vậy, qua nhân vật ông Hai, nhà văn đã chạm tới ngõ ngách của cảm xúc về một ngôi làng mà nhân vật chính đã gắn bó lâu nay.

Trong truyện ngắn Làng, ông Hai là nhân vật chính. Ông là một nông dân thứ thiệt, hiền lành, cần mẫn, chất phác và tràn đầy tinh thần yêu nước. Giống như nhiều nông dân khác, ông Hai gắn bó với làng quê, gắn bó với làng Dầu, nơi ông đã sinh ra và lớn lên. Vì vậy, ông yêu ngôi làng của ông lắm, yêu từ con đường toàn “lát đá xanh”, rồi yêu những  “nhà ngói san sát, sầm uất như tỉnh”… tất cả hình ảnh của quê hương đều nằm gọn trong trái tim.

Ông Hai không chỉ yêu nơi chôn rau cắt rốn của mình mà ông còn tự hào về nó. Đi đâu ông cũng khoe, gặp ai ông cũng kể về làng Dầu. Mà ông Hai tự hào cũng đúng thôi, bởi cái làng của ông có truyền thống kháng chiến chống giặc, từ thanh niên trai tráng đến những ông già tóc trắng bạc phơ đều đều vác gậy gộc đi tập quân sự, có cái “chòi phát thanh thì cao bằng ngọn tre, chiều chiều loa gọi cả làng đều nghe thấy”… Dưới ngòi bút của nhà văn Kim Lân, dường như cuộc đời của ông Hai đều gắn liền với ngôi làng Chợ Dầu và mọi cảm xúc của lão nông này đều gắn với những thăng trầm của quê hương mình. Thế nên, dù vợ con ông có phải đi tản cư do chiến tranh thì ông vẫn quyết bám làng, bám ruộng, bám vào những con đường ngõ nhỏ làng quê, cùng thanh niên, bộ đội đào hào giao thông chống giặc.

Cảm nghĩ về truyện ngắn Làng của Kim Lân

Cảm nghĩ về truyện ngắn “Làng” của Kim Lân

Thế nhưng, cuối cùng ông cũng phải xa cái làng Dầu thân yêu của mình. Khi gia đình neo đơn, vợ con thúc ép, ông buộc phải tạm thời đi di tản. Cái ngày ông phải xa cái làng yêu thương ấy, ông buồn lắm. Cảm xúc buồn-vui cứ đan xen trong lòng. Ông chẳng muốn rời xa nó và chỉ đến khi không thể không xa, ông chỉ biết buột ra một câu, “Thôi thì chẳng ở lại làng cùng anh em được thì tản cư âu cũng là kháng chiến!”. Với một người gắn bó với làng quê, gắn bó với ruộng vườn…việc rời quê hương là một điều thật khó khăn, thật khó chấp nhận.

Tình yêu Làng của ông Hai như thể hiện rõ ràng hơn khi ông di tản tới mảnh đất mới, tính khí của ông đã thay đổi hẳn. Vẫn là một nông dân hiền lành, chất phác nhưng không hay nói, hay lam, hay làm như trước nữa. Ông ít nói, ít cười hơn, cứ lầm lầm thậm chí còn gắt gỏng đổ thừa cho vợ con là những người làm ông khổ, làm ông nên nông nỗi này. Ông sống mà như chết, cứ lặng lẽ vào ra như thiếu vắng một điều gì đó khủng khiếp.

Dù tính tình thay đổi, dù lặng lẽ, gắt gỏng nhưng trong lòng ông Hai vẫn hướng về quê hương, chưa một thôi mong chờ tin tức của làng quê. Thế rồi bao mong ngóng của ông đều đã đến nhưng lại là một tin dữ chẳng khác gì sét đánh ngang tai, đó là tin cả làng Dầu của ông theo giặc, rồi vác cờ ra tung hô bọn cướp nước. Với một người yêu thương làng quê vô bờ bến, yêu hơn cả bản thân mình, thì cái tin đó đã đánh gục ông. Cả gian nhà của ông đều lặng đi, chẳng ai nói với ai câu nào. Riêng phần ông Hai, nước mắt cứ thế mà chảy xuống, rồi có lúc bí bách quá ông chỉ biết chửi thề một câu.

Nhà văn Kim Lân đã tạo ra một tình huống truyện độc đáo, lột tả chân thật diễn biến tâm lý nhân vật. Những cung bậc cảm xúc của nhân vật ông Hai, từ vui-buồn, yêu-ghét, hiền lành đến giận dữ… đều được nhân vật ông Hai bộc lộ một cách chân thực nhất. Và chính vì yêu thương làng vô bờ bến, tin tưởng vào truyền thống của Làng mà ông thực sự giận dữ khi hay tin cả làng theo giặc. Ông giận dữ đến mức, không muốn quay trở về cái làng đã theo giặc ấy, từ chỗ yêu thương đến lòng thù hận và coi cái làng – nơi ông sinh ra, lớn lên là kẻ thù.

Thế đấy, nhà văn Kim Lân thật tài tình khi lồng ghép tình yêu làng quê của ông Hai thực ra là tình yêu với tổ quốc, với đất nước này. Ông tin tưởng tài lãnh đạo của chủ tịch Hồ Chí Minh, kiên định với cuộc kháng chiến cứu nước. Ông Hai chính là đại diện của hàng triệu nông dân Việt Nam khi ấy.

Chính vì tin tưởng vào cuộc kháng chiến, tin tưởng vào lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc mà khi biết rằng, cái Làng của ông đi theo giặc chỉ là tin đồn thất thiệt thì người vui sướng nhất chính là ông Hai. Ông vui như một đứa trẻ, cặp mắt hừng đỏ, ông trở lại với người nông dân chân chất, hay nói, hay cười, rồi chạy đi mua quà cho con. Thậm chí, ông còn sang ông Thứ để khoe nhà ông bị Tây đốt và cả cái làng Dầu của ông đang chống giặc mạnh mẽ. Đọc đến đến, có lẽ mỗi chúng ta đều cảm thấy vui lây với nhân vật chính của truyện.

Làng của ông Hai dù là ngôi làng trong thời chiến, tình yêu ông Hai dành cho ngôi làng của mình cũng là tình yêu trong thời chiến. Nhưng dù là thời chiến hay thời bình, thì làng quê vẫn vậy. Vẫn thấm đẫm những ngôi nhà, ngõ nhỏ, vườn tược, cánh đồng, con trâu, con bò, đàn gà, đàn lợn… dù chúng ta không phải là ông Hai, không được sống trong thời kỳ cả nước cùng kháng chiến nhưng tôi tin tình yêu Làng của ông Hai cũng là tình yêu của hàng triệu, hàng triệu nông dân, hàng triệu con người sinh ra và lớn lên ở làng quê. Tác phẩm Làng của Kim Lân vì vậy mà sống mãi với thời gian.

DIệu Linh

Cảm nghĩ về truyện ngắn Làng của Kim Lân
4 (80%) 5 đánh giá
Loading...

Từ khóa tìm kiếm

  • cảm nghĩ của em về tác phẩm làng ngắn
  • cảm nghĩ về truyện ngắn làng
  • cảm nhận về truyện ngắn làng
  • nêu cảm nghĩ của em về truyện ngắn làng
  • nêu cảm nhận của em về truyện ngắn “Làng của kim lân

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *