Cảm nghĩ về nhân vật Lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao

Đề bài: Cảm nghĩ về nhân vật Lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao

Bài làm

Loading...

Văn học hiện thực những năm trước và sau cách mạng tháng Tám năm 1945 là một nguồn cảm hứng bất tận để các nhà văn sáng tác tạo nên nhiều tác phẩm tên tuổi như Tắt đèn của nhà văn

Ngô Tất Tố, Sống chết mặc bay của Phạm Duy Tốn, hay Lão Hạc của Nam Cao.
Trong đó truyện ngắn “Lão Hạc” của Nam Cao luôn gợi lên cho con người đọc những xót xa sâu sắc về số phận của người nông dân trong chế độ cũ thực dân phong kiến. Những người nông dân bất hạnh bị xô đẩy tới đường cùng không còn lối thoát.

Lão Hạc cuốn hút người đọc làm lay động lòng người, nó cũng gợi lên trong lòng chúng ta những cảm xúc vô cùng căm thù chế độ bóc lột cầm quyền lúc bấy giờ với những cảm xúc phẫn uất cực độ.

Nam Cao đã viết tác phẩm Lão Hạc bằng cả tấm lòng nhân văn, nhân đạo cao thượng của mình. Đồng thời nó thể hiện sự đồng cảm của tác giả Nam Cao với số phận của người nông dân ngợi ca những đức tính cao quý tốt đẹp của người nông dân lao động trong thời kỳ đó.

Hình ảnh Lão Hạc được nhà văn Nam Cao xây dựng là biểu tượng của người nông dân trung hậu, chất phác, thật thà luôn giữ được tấm lòng ngay thẳng, chính trực thương con của mình trong chế độ cũ. Ông lão là người cần cù lao động, chịu thương chịu khó lại hết lòng thương yêu con trai của mình, sẵn sàng hy sinh thân mình để bảo vệ con cái.

Trước cách mạng tháng Tám, nhà văn Nam Cao đã hòa mình với cuộc sống của người nông dân lao động bằng cả tấm lòng của mình để có thể tìm tòi khám phá để quan sát họ và nêu lên được những đức tính vô cùng cao quý của người nông dân.

Mặc dù, những người nông dân như Lão Hạc bị cuộc sống nghèo khó, tù túng, làm cho bần cùng, đói khổ nhưng không vì thế mà họ tha hóa biến chất họ vẫn sống lương thiện, ngay thẳng, vẫn giữ được những đức tính cao quý đáng trân trọng của mình.

Auto Draft

Cảm nghĩ về nhân vật Lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao

Lão Hạc là người suốt đời chịu khổ cực, nghèo khó vây quanh, lão đã dành hầu hết cả cuộc đời mình để nuôi con trai trưởng thành sau khi vợ lão qua đời từ khi con còn nhỏ. Cảnh gà trống nuôi con đâu có dễ dàng nhất là trong bối cảnh nghèo khổ túng quẫn tới cùng cực. Khi con trai lão trưởng thành do bị cô gái mà anh ta yêu phụ tình vì nghèo khó anh đã bỏ làng đi vào Miền Nam làm phu cho đồn điền cao su.

Một nơi nổi tiếng là tàn ác, bóc lột sức lao động của con người tới cùng cực. Thế mới có câu thơ rằng “Cao su đi dễ khó về, khi đi trai tráng khi về bủng beo”. Lão Hạc không có gì quý giá ngoài mảnh vườn là tài sản duy nhất lão có thể để lại cho con trai mình để khi nào anh về thì lấy vợ có chốn dung thân, có mảnh đất cắm dùi.

Trước khi con trai lão đi xa có mang về một con chó nhỏ, lão nuôi nó đặt tên cho nó là cậu Vàng. Tuy cậu Vàng chỉ là con chó nhưng với ông lão thì nó là người bạn, là người tâm sự duy nhất giúp lão vơi nỗi nhớ con và vượt qua sự cô đơn của tuổi già lẻ bóng. Nhưng cái nghèo đói cứ bủa vây cuộc sống của lão, ông lão thì có thể ăn củ mài, củ khoai, củ chuối sống qua ngày. Nhưng con chó thì không thể, nó không thể ăn những thứ đó để sống qua ngày được.

Vì vậy, ông lão quyết định bán con chó, bán đi niềm vui- Người bầu bạn duy nhất của mình trong cảnh xế chiều lẻ bóng cô đơn này. Ông lão cũng quyết định tìm tới cái chết để giải thoát mình khỏi khó khăn túng quẫn.

Cả đời Lão Hạc chỉ có mảnh vườn là tài sản duy nhất, nhưng mảnh vườn đó đang bị gia đình Bá Kiến âm mưu chiếm lấy, lão không muốn cho kẻ ác tâm kia thực hiện được âm mưu của mình. Bởi nếu lão còn sống bọn chúng sẽ ép lão phải bán mảnh vườn cho hắn. Nếu ông lão sống thì phải ăn, để duy trì sự sống nghèo khổ lay lắt số tiền dành dụm ba mươi đồng lão muốn để dành cho con trai lấy vợ sẽ phải mang ra tiêu.

Chính vì lẽ đó, lão quyết định tự tìm tới cái chết giải phóng cuộc đời nghèo khó của mình. Lão nghĩ vậy rồi sang nhà Binh Tư xin bả chó, để giải thoát kiếp người lầm than của mình.

Trước khi chết, lão Hạc mang số tiền mình dành dụm được cùng giấy tờ mảnh đất gửi ông giáo người hàng xóm thân thiết và đáng kính trọng của ông lão. Ông căn dặn ông giáo những điều cần thiết tiền dùng khi ma chay cho lão, rồi giấy tờ nhà thì dành cho con trai sau này về lấy vợ.

Ông lão đã dọn sẵn cái chết cho mình, lo lắng chu đáo để không phải phiền hà tới hàng xóm xung quanh, thể hiện lòng tự trọng danh dự của một lão nông vẫn được lão Hạc giữ gìn cho tới tận lúc chết.

Cái chết của Lão Hạc chính là một sự tố cáo buộc tội sâu sắc về một xã hội phong kiến thực dân vô cùng mất tính người, không có lòng thương, dồn người nông dân tới bước đường cùng không có lối thoát.

Khi đọc Lão Hạc ta cảm nhận được sự khốn khổ của ông lão của những người nông dân xung quanh ông lão như thầy giáo, hay Binh Tư một kẻ biến chất do nghèo khổ, đói kém biến mình thành tên trộm cắp tha hóa về đạo đức. Những con người đó thật đáng thương, bởi chính nghèo khó biến họ thành như vậy người xưa thường nói “bần cùng sinh đạo tặc” thật không sai bao giờ.

Nhưng thông qua nhân vật Lão Hạc người ta thấy niềm tin của nhà văn dành cho sự tốt đẹp trong cuộc đời. Dù cuộc sống khó khăn nghèo khổ nhưng những người nông dân như Lão Hạc vẫn còn tồn tại trong cuộc sống, vẫn còn những người như ông giáo luôn nghĩ và đồng cảm với người khác.

Thông qua tác phẩm “Lão Hạc” thể hiện cái nhìn nhân đạo của nhà văn Nam Cao với những người nông dân thời đó. Nó cũng dạy chúng ta bài học sâu sắc cần phải giữ danh dự của mình dù trong hoàn cảnh nào.

Diệu Linh

Cảm nghĩ về nhân vật Lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao
Đánh giá bài viết
Loading...

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *