Biểu cảm về Cây phượng vĩ

Đề bài: Biểu cảm về "Cây phượng vĩ"

Bài làm

Loading...

Vừa mới ngày nào tôi bước vào mái trường trung học cơ sở. Vậy mà giờ đây tôi đã học năm cuối cấp hai đã sắp trôi đi thoáng như một giấc mơ. Hình ảnh đọng lại trong tuổi thơ tôi nhất là hàng phượng vĩ cuối sân trường bắt đầu thắp lên những bông lửa đỏ và khi tiếng ve bắt đầu râm ran báo hiệu mùa hè về. Hoa phượng cho tôi nhiều những kỉ niệm tuổi học trò hồn nhiên, ngây thơ. 

 Loài hoa phượng chắc hẳn không ai là không biết đến nó ấp ủ cho ta kỉ niệm về một thời học trò mà ai cũng nhớ đến. Hôm nay khi nhìn ra sân trường đã rụng đầy những cánh hoa phượng màu đỏ thắm. Cây phượng to đùng tỏa rộng bóng mát cả vòng tay cũng không ôm xuể. Dưới gốc, rễ cây dài ngoằn ngoèo trườn lên như những con trăn như đang nương mình dưới nắng hè gay gắt.

Lá phượng xanh non mềm mại đều tăm tắp trên những cành cây thanh mảnh, theo gió uốn cong như những bàn tay vẫy gọi. Những cành hoa nở đỏ rực như đốm lửa đỏ thắm rải quanh vòng.

Nếu nhìn từ xa vào hoa nở, ai cũng ngỡ rằng ngôi trường đang tưng bừng trong ngày hội với hàng chục băng rôn hồng kì đỏ thắm. Chúng tôi thường lấy những bông hoa phượng làm những chú bướm xinh đẹp ép vào trang vở làm kỉ niệm.

Những ngày nóng bức, sau những giờ học căng thẳng tôi thường đến bên gốc ngồi nghỉ núp dưới bóng cây phượng tỏa bóng mát dịu dàng xua tan mọi buồn bực, mỏi mệt hít một hơi sâu thoải mái. Cây phượng in dấu cho tôi nhiều kỉ niệm về thời trẻ con cũng lũ bạn nghịch ngợm, nô đùa bên gốc cây phượng.

Biểu cảm về Cây phượng vĩ
Suy nghĩ về "Cây phượng vĩ"

Cây phượng gắn bó khăng khít với tuổi học trò chúng tôi tạm biệt những lứa học trò chào đón những thế hệ mới. Mỗi khi mùa hoa phượng nở trải qua những kỳ thi kết thúc học kỳ quan trọng đánh dấu mốc quan trọng của việc học tập trong suốt thời gian qua của mỗi học sinh. Là sự lo lắng chuẩn bị kĩ lưỡng vững vàng để bước vào kỳ thi.

Nhưng cũng phải nói thật lòng, mỗi lần phượng nở mỗi lần tiếng ve kêu trong tôi tràn về nỗi buồn sâu lắng. Vì  tôi sắp phải xa ngôi trường trung học cơ sở  và đến ngôi trường khác, những kỉ niệm về ngôi trường vẫn khắc sâu trong lòng tôi về một kí ức tuổi trẻ tuyệt đẹp.

Dù tôi biết nó đánh dấu một bước trưởng thành trên con đường học vấn của tôi nhưng nghĩ đến cảnh phải xa những kỉ niệm nơi đây xa trường lớp, bạn bè, thầy cô trong lòng tôi lại thấy nao nao chẳng muốn rời. Trong lòng tôi lại tràn về cảm xúc đong đầy trong câu hát:  

     "Trên con phố quen

           Vẫn chúng tôi

        Những người bạn thân

     Sướng vui vì khi tan trường 

      Từng chiều tung tăng

        Trên phố thênh thang 

    Áo trắng đeo khăn quàng đỏ tươi

         Mà sao vui thế….

        Những trang sách học trò 

      Mà sao thương thế….

      Những lưu bút bạn bè"

Bài hát " Hoa học trò" luôn tìm lại cho tôi những dòng lưu bút kỉ niệm. Học trò đã về hết, chỉ còn lại bóng cây phượng ở lại một mình. Cây phượng sừng sững, to lớn dang rộng cánh tay to lớn để canh gác, bảo vệ trường, che trở cho mỗi học sinh. Không gian mùa hè không còn rộn ràng, náo nức mà thay vào đó không gian mùa hè đang thịnh, yên lặng, tâm tư, nỗi niềm sâu lắng. Mọi nơi đều rơi cảm xúc buồn bã trường, cây cối ngủ im lìm.

Chỉ thấy hoa phượng thức rực rỡ như đốm lửa đỏ chói để làm vui cho ngôi trường. Hoa phượng tưởng chừng có thể thức suốt nhưng đôi lúc cũng cảm thấy mệt nhọc, nên cũng gật gù, lim dim. Một làn gió thoáng qua, cũng làm cho hoa giật mình, khẽ rụng xuống.

Và như thế , hoa-học-trò đã thả những cánh son xuống cỏ, khoảnh khắc thời gian dần như trôi nhanh không tưởng. Cây phượng đếm từng giây phút xa những người bạn tri kỉ! Hoa phượng lặng lẽ rơi, rơi… Hoa phượng mưa, Hoa phượng khóc. Đó đều thể hiện cảm xúc sâu lắng chẳng muốn rời học sinh. Trường tẻ ngắt không còn tiếng trống rộn ràng, hay tiếng vui đùa nhộn nhịp của đám học sinh.

Hoa phượng vẫn nở, nhưng mang nỗi buồn nhớ nhung. Thời gian trôi thật nhanh ba tháng trời dài đằng đẵng, chỉ còn lại hoa phượng ở lại nhưng giờ đây còn đẹp với ai nữa, khi học sinh đã đi cả rồi!

Hình ảnh của cây phượng vẫn luôn khắc sâu trong tôi những hồi ức mộng mơ của thời tuổi trẻ không bao giờ phai mờ. Một màu hoa đỏ khép lại kỉ niệm thời áo trắng mộng mơ của tôi. Giờ đây tôi phải tạm biệt ngôi trường thân yêu, những kỉ niệm vui buồn dưới gốc cây phượng. Dù có đi đâu đi chăng nữa thì cây phượng vẫn luôn là người bạn gắn bó thân thiết trong tuổi thơ của tôi.

Diệu Linh

Đánh giá bài viết
Loading...

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *